Người già và đôi dép

Ông cụ đã ngoài tám mươi nhưng trông khỏe với tướng người cao to, tay cứ ôm khư khư đôi “sabô” mới toanh.

Lúc đưa bệnh nhân xuống cầu thang đi làm xét nghiệm, tôi bảo ông cụ đi dép vào, ông lắc đầu nguầy nguậy bảo: “Mang dép vướng víu qua đi hổng có được, ở dưới quê qua đi cẳng không quen rồi”. Vậy là cứ rao rảo chân không, vừa đi ông vừa kể chuyện tối qua thằng con đi mần về nghe nói bữa nay ông lên Sài Gòn mổ mắt nên chạy ra thị trấn sắm cho ông đôi dép, bởi ở nhà quanh năm suốt tháng ông cụ toàn đi chân đất chẳng bao giờ chịu mang dép.

Thằng con còn “hù” ông lên thành phố mà đi chưn không sẽ đạp trúng mấy con “di chùng”. Đến lúc vào phòng mổ ông cụ mới chịu buông đôi dép gửi tôi, kèm lời dặn dò kỹ lưỡng: “Cô giữ giùm qua chút hen, qua sợ để mất đôi dép dìa con nó buồn, nó rầy chết!”.

nguoi-gia-va-goi-dep

Câu chuyện đôi dép của ông cụ làm tôi nghĩ về câu chuyện ngày cũ của ba tôi ở quê. Nhớ hôm về nhà thấy đôi dép cũ mèm, lạ hoắc nằm ngoài thềm, tôi hỏi. Ông bảo bữa trước đi ăn giỗ bị người ta mang lộn mất đôi dép. Tôi kêu trời, chặc lưỡi vì tiếc đôi dép xịn mua đến mấy trăm ngàn.

Sau lần đó độ cũng gần năm, bữa về nhà tôi lại thấy ông đi đôi dép cũ mèm, gần sứt cả quai, không cần hỏi tôi đã cằn nhằn ba lại không cẩn thận để mất đôi dép. Thấy tôi giần giận, ông chỉ nhẹ nhàng: “Nhà người ta đám giỗ, sẵn mừng tân gia về nhà mới ai cũng để dép ở ngoài, hổng lẽ mình ba mang vô coi sao được. Ở quê mà con!”.

Tôi bực tức: “Nếu mang nhầm thì đôi dép phải na ná nhau, đằng này một trời một vực, mốc thếch, cũ mèm”. Thằng Út, em tôi, thấy vậy bảo từ nay chuyện giày dép của ba để nó lo, bảo tôi đừng trách ba tội nghiệp!

Mới hôm rồi về nhà, thấy đôi dép lạ trước thềm tôi biết ông lại vừa… “biếu” đi một đôi dép nữa. Nhìn hình hài hai chiếc dép cơ hàn, thống khổ đến nỗi chẳng ra được một đôi bởi một chiếc to, một chiếc nhỏ, cũ xì, mốc thếch với một màu đen, một màu nâu mà tôi phì cười.

Ba tôi nhìn hai chiếc dép lắc đầu rồi chặc lưỡi: “Thiệt tình cái cha nội này, đổi đôi dép mà cũng không ra hồn là một đôi”. Rồi như sực nhớ điều đã định sẵn trong đầu, ông quay sang tôi bảo: “Mai về dưới mua cho ba đôi dép lào màu xanh thứ hồi xưa ba hay mang nghen, đừng mua loại dép đắt tiền, thử coi còn cha nội nào dám đổi dép ba nữa không!”.

Tôi lại nhớ đến hình ảnh ông cụ ôm khư khư đôi dép ở bệnh viện vì sợ để mất dép về con la… Rồi tôi lại nhớ đến những lần tôi đã cằn nhằn ba… Bỗng dưng thấy mình nhỏ nhen!

LÊ NGỌC HẠNH

Đóng góp ý kiến của bạn...

/* ]]> */